TRANG CHỦ | GIỚI THIỆU | TUYỂN DỤNG | LIÊN HỆ
 English    Deutsch
    Thông tin du lịch
    Tour du lịch nước ngoài
    Tour du lịch trong nước
    Đặt phòng khách sạn
    Dịch vụ du lịch
    Evitco Album
Hỗ trợ trực tuyến
Hello
Hello
Hello
Hello
Bạn có biết?
Tò he - trò chơi dân gian hấp dẫn
Nón làng Chuông - món quà văn hóa độc đáo
Khu du lịch suối nước Moọc - điểm đến mới ở Quảng Bình
Chợ nổi Trà Ôn - nét đẹp giao thương vùng sông nước
Tìm kiếm
Số lượt truy cập
Đi chợ ở Bangkok

Bangkok Thái Lan là thiên đường mua sắm. Những Siam Paragon, MBK, Big C... luôn là điểm dừng chân tất yếu của những người thích lê la cho thú vui tiêu tiền. Song bên cạnh vẻ hào nhoáng của các trung tâm hàng hiệu, vẫn có những góc chợ "chồm hổm" đậm hồn Thái hiện diện khắp nơi trong thủ đô này.

 

Nhộn nhịp chợ trời ngày

Thái Lan có lắm kiểu chợ. Chợ họp theo buổi, theo tuần, họp theo địa phương và theo chủng loại mặt hàng. Đến Thái du khách nhiều khi loanh quanh để tìm một khu chợ lớn (theo kiểu chợ bà Chiểu, Bến Thành, Bình Tây ở Việt Nam) thì có vẻ hơi khó, trong khi không cần tốn chút công sức nào, các khu chợ đường phố (còn gọi là  Kad) cứ bày ra khắp nơi. Đây thực sự trở thành những trung tâm shopping bình dân đầy đủ thượng vàng hạ cám, rất quyến rũ vì nhiều khi giá rẻ như... cho!

Đầu tiên phải kể đến các khu chợ trời ban ngày nhộn nhịp. Chợ trời có khi chỉ là những tấm bạt trên vỉa hè, bán đủ thứ linh tinh từ tượng phật, đồ cổ, đến trang sức giả cổ như khu chợ họp gần cung điện Hoàng Gia - Grand Palace. Người bán hàng của đất nước sùng đạo phật này luôn thuyết phục khách hàng rằng đó là những biểu tượng của sự may mắn, bình yên là một tấm bùa "made in thailand" hoàn hảo. Và cũng tại khu chợ này, không ít du khách đã "bị cái lầm" khi bị dụ mua những món đồ cũ (thay vì đồ cổ) với giá kịch trần! Chợ trời có khi là những quầy hàng san sát nằm ngay bên dưới những trung tâm mua sắm sang trọng, nhìn mà đối nghịch nhau chan chát.

Chẳng hạn khu mua sắm Pratunam Center, Pratunam Market và một khu chợ trời ngay dưới lối đi! Trước mặt siêu thị Big C cũng là một khu chợ trời bán đồ thủ công mỹ nghệ, đồng hồ trang sức hoành tráng không kém. Người bạn tôi gọi đùa đó là một khu chợ cho người giàu và một cho người nghèo. Cái gì mà giàu (Big C) có thì nhà nghèo (chợ trời) cũng có, chỉ là... giá cả khác nhau mà thôi. Thế nên mới có chuyện hai nhóm bạn sau khi đi khuân đồ từ hai khu chợ này về đã ngồi lại khoe hàng với nhau và té ngửa ra rằng cùng một chiếc đồng hồ, một anh mua với giá 200 baht, còn anh kia chỉ mua... 100 baht.

Nhưng tiêu biểu nhất cho chợ trời ở Bangkok, phải kể đến chợ phiên cuối tuần Chatuchak. Chợ chỉ mở cửa vào ngày thứ bảy, chủ nhật và đóng cửa trước sáu giờ chiều. Nếu biết canh giờ thì du khách có thể tham quan và thu hoạch không ít chiến lợi phẩm về làm quà cho bà con lối xóm, vì giá cả ở đây khá mềm và mặt hàng thì vô cùng phong phú, có thể gọi là tất tần tật mọi thứ về Thái Lan đều được bày bán tại đây. Từ hàng "sida", hàng Handmade, hoa hòe đến cả chim cảnh.

Một khu chợ rộn rịp bởi tiếng chào mời, mặc cả cười đùa và cũng "phong phú" mùi! Nhiều người đã phong cho Chatuchank danh hiệu "chợ trời lớn nhất thế giới", âu cũng không sai. Hầu như du khách nào đã đến chợ thì về đều lỉnh kỉnh bao bì hàng hóa, bởi người Thái bán hàng khéo quá! Họ mời chào đon đả, ít nanh nọc với khách và luôn tươi cười dù lắm khi khách lựa chọn chán chê rồi bỏ đi. Cũng chẳng có gì phải ngạc nhiên khi nhiều ông tây, bà đầm phải kêu xe vào sát tận quầy để kêu khiêng các bao hàng lên vì nặng quá! Và cũng theo lời của một người bạn tôi thì có lần anh còn chứng kiến cảnh một chàng tây say sưa mua đến hết nhẵn cả tiền, rồi tá hỏa đi năn nỉ các chủ quầy mua lại một ít để mua vé về khách sạn!

 

Rực rỡ chợ đêm

Các chợ đêm (night bazaar) lại là một sự cuốn hút khác, luôn tấp nập kẻ bán người mua. Không chỉ có du khách nước ngoài, người Thái cũng góp phần không nhỏ trong dòng người nườm nượp đó. Mỗi đêm, tôi ước tính phải có hàng triệu baht đã chảy vào những khu chợ này, cũng đủ thấy dân Thái làm du lịch giỏi mà bán buôn cũng rất khéo.

Khu chợ đêm Suan Lum luôn sáng choang ánh đèn, được bố trí gọn gàng và khoa học hơn chợ cuối tuần Chatuchak. Nhưng thỉnh thoảng hàng hóa nơi này cũng được bày bán ngập cả lối đi khi tới mùa "sale off" với đầy đủ chủng loại: quần áo, giầy dép, trang sức hạt giả, trang sức bạc và cả những món quà lưu niệm bé bằng đầu ngón tay.

Có lẽ trừ thức ăn nước uống, hàng hóa gì ở đây cũng phải trả giá, có khi trả xuống còn phân nửa. Song với dân sành điệu chuỵên "cò kè bớt một thêm hai" thì hàng hóa sau khi trả giá cũng khá rẻ, nhất là những mặt hàng trang sức tinh nghịch, trẻ trung giá có khi chỉ bằng hai phần ba hoặc một nửa so với Sài Gòn. Tôi tình cờ gặp một nhóm bạn gái người Hà Nội sang đây du lịch, nhân tiện dạo chợ để "đánh hàng" về bán lại. Một cô bạn tên Vy cho biết "sang đây mua hàng, có khi mình bán một lời một! Hàng Thái kiểu mẫu đẹp lại tốt hơn hàng Trung Quốc nên được chuộng lắm!".

Có lẽ vì thế mà người đi chợ đêm đông như chảy hội. Đi chợ ở Thái thì cần nhất là chuẩn bị sức khỏe và đôi giầy thật tốt, vì nhiều khi chỉ dạo có một vòng chợ, du khách đã mất đến một hai tiếng đồng hồ. Có lẽ mát xa ở Thái phát triển cũng một phần là nhờ vào những khu chợ trời mọc ở khắp nơi như thế.

Ngoài Suan Lum, khu chợ đêm trên con đường gần trạm tàu điện Sala Daeng cũng là một địa điểm đặc biệt, chuyên bán những mặt hàng theo phong cách bụi bặm trẻ trung như: áo thun, quần short, túi xách, vòng da tay... Hàng Thái rằn ri thì vô số kể, mà hàng hiệu nhái Armani, Gucci, Pierre Cardin, Yves Saint Laurent... cũng đầy rẫy khắp nơi. Cùng tông hàng với chợ này là một khu chợ khác trên đường Sukhumvit. Chỉ có điều, dân bán buôn ở đây trông mặt khá ngầu, nói theo cách gọi của ngời Việt thì đúng là "dân chợ búa".

Có lần, tôi lỡ miệng hỏi giá một chiếc áo thun và bị hét giá trên trời nên quyết định không mua. Người bán hàng lập tức xổ một chàng tiếng Thái như chim hót cho đến khi tôi khuất dạng. Hóa ra câu "khách hàng là thượng đế" trên đất Thái Lan không phải nơi nào cũng phát huy tác dụng.

 

Chợ nửa đêm về sáng

Ở Bangkok còn rất nhiều khu chợ khác như chợ đêm Patpong mà theo kinh nghiệm truyền lại thì hàng hóa chỉ bằng 1/3 giá hét cũng là nơi du khách không mua gì mà vẫn bị ... hết tiền thuộc hàng nhất Thái Lan (ở đây có show, lại thêm nạn móc túi). Chợ khu China Town thì lại đầy rẫy hàng ăn. Trên đường Charoen Krung cũng có một khu chợ là Nakron Sakem hay còn gọi là Thieves Market (chuyên bán đồ ăn cắp) nhưng đóng cửa khá sớm. Pak Khlong là chợ bán sỉ, mà người mua phải đi vào lúc... nửa đêm!

Tương tự, khu chợ quần áo sỉ họp ngay dưới chân khách sạn Prince Palace (khu Bobae) cũng họp khi trời tù mù tối và tan khi mặt trời chưa kịp lên cao! Hàng hóa ở đây chỉ rẻ khi mua theo số nhiều, còn không thì cũng tương đương các chợ chồm hổm khác. (số nhiều ở đây nghĩa là từ ba cái trở lên). Giá áo thun nếu mua sỉ tại đây tính ra tiền Việt chỉ khoảng 15 đến 30 ngàn, váy các loại khoảng 30 - 40 ngàn đồng, đầm may khá tỉ mỉ cũng chỉ khoảng 100 ngàn đồng/bộ. Tại nơi này, tôi gặp không ít người Việt Nam sang đây mua hàng về bán mối. Quần áo Thái lại có nhiều khu chợ trong Sài Gòn có xuất sứ từ đây! Và cũng tại nơi này, tôi đã thực hiện được một kỷ lục đi chợ của riêng mình: đi lạc hơn một giờ đồng hồ vẫn không tìm thấy đường ra!

 

Chợ nổi

Bangkok từng được mệnh danh là "Venice của phương Đông" nên chợ nổi cũng là một món đặc sản không thể bỏ qua với những địa danh như Taling Chan, Wat Sai, Damnoen Saduak... xin lấy Samnoen Saduak (cách Bangkok khoảng 90 km về phía Tây Nam) để minh chứng cho cái sự làm du lịch bằng chợ, du khách phải thuê thuyền với giá 300 baht/giờ (gần 150.000 đồng Việt Nam). Chợ họp trên một dòng kênh đào bề ngang chưa đầy chục mét mà đứng từ trên cao nhìn xuống, người ta chẳng thể thấy được... nước dòng kênh vì thuyền bè chen chúc nhau dày đặc!

Ai cũng không khỏi ngỡ ngàng khi biết rằng từ xa xưa, đây đã là nơi giao thương sầm uất thuộc loại bậc nhất của vùng này. Chợ thuộc loại lâu đời trên đất Thái Lan, nhưng xem ra chẳng có chút "chân quê" nào nữa, thay vào đó là những sạp hàng lưu niệm, mỹ nghệ san sát liền kề, đầy tính thương mại của một khu chợ nổi du lịch hiện đại. Ngay cả các ghe thuyền bán nông sản cũng thay đổi phương thức bán buôn cho phù hợp hơn: trái cây được bóc vỏ, bọc giấy kính tinh tươm bán với giá 100baht một phần gần 50 ngàn đồng Việt Nam), lơ thơ vài miếng, đắt hơn nơi khác đến vài lần.

Còn cái sự sát phạt nhau bằng giá cả thì ôi thôi, không biết đâu mà lần. Chúng tôi đã từng bị mất trắng đến 900 baht cho một món hàng lưu niệm mà giá đúng chỉ có 200baht, nhưng khổ nỗi, lại là cung cách buôn bán khéo léo của người Thái đã khiến không ít người mất tiền mà vẫn... tươi như hoa. Sau một chuyến du ngoạn trên cái chợ chật này hầu như mọi người đã tiêu ít nhất là 100 baht mà không hề có can đảm kiểm tra xem "ngu phí" tiền trả hớ là bao nhiêu. Thôi thì cứ xem như đó là một phần tiền boa cho chợ và người Thái Lan vậy

(TTonline)

Quay ra In ra Gửi Email
Các chương trình khác:
    Hội đua voi
TRANG CHỦ | GIỚI THIỆU | LIÊN KẾT | LIÊN HỆ |